Trẻ con thường mang lại cho người lớn
niềm vui và sinh khí. Một cụ già thường ngày
chậm chạp nhưng khi gặp mấy cháu nhỏ tới thăm là
vui hẳn, mắt sáng lên, tay chân nhanh nhẹn chụp
ôm hôn đứa này, xiết chặt đứa kia vào lòng. Khi
đặt đứa cháu nội, hay cháu ngoại lên lưng là cụ
thích thú, có thể làm bò cho cháu cởi, nhứt là khi có
tiếng cười hăng hắc của đứa bé là cụ càng bò nhanh
hơn.
Con cháu là cơ nghiệp, là báu vật mà Thượng
Đế ban cho chúng ta. Đó là vàng biết đi, là ngọc
biết nói được ban cho, chứ chúng ta không thể mua
được. Sách Minh Tâm Bảo Giám có câu:
Thuốc nào chữa bệnh ham danh vọng,
Tiền đâu mua được cháu con hiền.
(Vô dược khả y khanh tướng bệnh,
Hữu tiền nan mãi tử tôn hiền.
無 藥 可 醫 卿 相 病
有 錢 難 買 子 孫 賢 )
Chúng ta thích trẻ thơ vì chúng có tính hồn
nhiên, chất phác, đôn hậu, nhu mì và dễ tha thứ. Vì
vậy, Mạnh Tử trong sách Ly Lâu hạ, chương 12
dạy “Bậc đại nhân cũng không nên mất tấm lòng
con đỏ” (Đại nhân giả, bất thất kỳ xích tử chi tâm
dã 大 人 者 不 失 其 赤 子 之 心 也.). Lão Tử qua Đạo
Đức Kinh chương 28 khuyên người lớn muốn thấy
đạo, nên “trở về như trẻ thơ” (Phục qui ư anh nhi
復 歸 於 嬰 兒 ).
Trẻ con cũng có tánh vâng phục trọn vẹn và
tin cậy trọn vẹn một cách dễ thương. Nhà truyền
giáo George MacDonald (1824-1905) cho rằng một
người lành, một Cơ Đốc nhân đúng nghĩa là người
luôn luôn có chỗ để trẻ con đến với mình.
Chúa Giê-xu rất yêu trẻ con. Ngài dạy phải
có tâm tình như trẻ thơ thì mới thấy được nước
Thiên Đàng: “Có một số người mang các trẻ thơ
đến cùng Chúa Giê-xu để Ngài đặt tay lên chúng
nó, nhưng các môn đệ ngăn cấm. Chúa Giê-xu thấy
vậy không bằng lòng, mới bảo họ rằng: ‘Hãy để cho
các trẻ thơ đến cùng ta, đừng ngăn cấm, vì nước
Trời thuộc về những ai có lòng như chúng nó. Ta
bảo thật, các con phải tiếp nhận nước Trời giống
như một trẻ thơ, nếu không các con sẽ không thể
vào đó được đâu.’ Rồi Ngài bồng chúng nó, đặt tay
lên và ban phước cho chúng (Mác 10:13-16 BPT.)
Một lần, các môn đệ hỏi Chúa ai là người lớn
nhất trong nước Trời. Chúa bèn chỉ một đứa trẻ và
dạy “Các con phải thay đổi và trở nên giống như trẻ
thơ. Nếu không, các con không thể vào nước Trời
được. Người khiêm nhường như trẻ thơ là người
lớn nhất trong nước Trời (theo Mathiơ 18:1-4).”
Có lẽ lúc đó, các môn đệ mới biết ý của Chúa Giêxu.
Ngài đến thế gian không phải xây dựng nước
trên thế gian, mà là xây dựng nước Trời. Nước Trời
thì trái nghịch với nước đời. Ai muốn vào nước
Trời phải làm chết bản ngã của mình, phải bỏ tánh
tự cao, tự phụ để trở về tánh khiêm nhu, coi người
khác trọng hơn mình. Bác sĩ Luca ghi lại lời Chúa
Giê-xu: “Người hèn mọn nhất trong các con là
người cao trọng nhất” (He who is least among you
all will be great. Luke 9:48). Như con trẻ, người
muốn vào nước Trời sẽ không dùng mưu mô, không
nghi ngờ sự dữ, không bêu rếu cái xấu của người,
không lằm bằm, cay đắng, mà quên rất nhanh lỗi
lầm của người khác; tin tưởng vào lòng tốt, vào
tánh thiện của người. Cũng như một hài nhi còn đỏ
hỏn, người muốn vào nước Trời sẽ đơn sơ trông
cậy vào ân sủng của Chúa, và hoàn toàn vâng phục
ý chỉ của Ngài vì biết mình bất toàn, bất lực.
NSM 151-152
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!