Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Suy Ngẫm Lời Chúa

“Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy
đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ.
Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh
lấy ách của ta, và học theo ta; thì linh hồn các
ngươi sẽ được yên nghỉ. Vì ách ta dễ chịu và gánh
ta nhẹ nhàng.” (Mathiơ 11:28-30)

Để bước vào sự an nghỉ, chúng ta phải
học theo Chúa trong sự khiêm nhường, vì chỉ có
người khiêm nhường mới đến được với Chúa.
Trước hết, người khiêm nhường, và chỉ có
người khiêm nhường, mới đến được với thập tự giá.
John Bunyan (1628-1688) nhà truyền đạo tại thành
Bedford bên Anh Quốc, trong quyển sách nổi tiếng
“Thiên Lộ Lịch Trình” (Pilgrim’s Progress), có mô
tả rất hay về việc gánh nặng của người lữ khách tự
động rơi xuống khi người này vừa đến chân cây
thập tự. Đây là điều, không phải chỉ đúng với Kinh
Thánh, mà còn phù hợp với kinh nghiệm của tất cả
những người chân thành đến với Chúa Jêsus. Chỉ
có điều đau buồn là cho đến ngày nay, có vô số
người đã không đến được với thập tự giá của Ngài
vì sự ngăn trở của lòng kiêu ngạo.
Cũng giống như chiếc áo lá vả của A-đam,
bao nhiêu thế hệ trôi qua, người ta vẫn muốn che
dấu sự lõa lồ của mình bằng một chiếc áo đạo đức
do mình tự tạo. Cũng giống như của lễ của Ca-in,
nhân loại muôn đời vẫn muốn đến với Đức Chúa
Trời bằng một phương cách do con người nghĩ ra.
Họ luôn luôn muốn chính tay mình làm ra công tác
cứu chuộc. Họ muốn chối bỏ Lời Kinh Thánh phán
rằng mỗi con người sanh ra dưới trời này đều là một
đại tội nhơn. Họ thấy giải pháp cứu rỗi của Đức
Chúa Trời sao mà trái với sự lý luận của trí óc họ,
và việc phải quỳ xuống trước mặt Đấng bị lột trần
treo trên cây gỗ, để tuyên bố rằng tội mình đáng
chết như vậy, và xin ơn khoan hồng là điều phi lý
và quá sỉ nhục cho mình.
Nhưng con đường cứu rỗi, tuy dấu kín với
những người tự cho mình khôn ngoan sáng dạ, lại
được Đức Chúa Trời tỏ ra cho những tâm hồn đơn
sơ, khiêm nhường như con trẻ hay. Thật cảm ơn
Ngài về điều đó.
Sau nữa, người khiêm nhường, và chỉ có
người khiêm nhường, mới có thể trao thác cuộc đời
mình vào tay Chúa mà thôi. Cách đây ít lâu, một
tân tín hữu thuật lại rằng: “Ba tôi nói, ‘con ơi, ba
thấy rõ kể từ ngày con theo Chúa đến nay, con thật
được thay đổi và hạnh phúc. Đời ba quá khổ, ba
khô héo đi vì lo nghĩ. Đã nhiều lần ba định đến với
Chúa, nhưng tiếc quá, chỉ tại ba quá thông minh và
có nhiều tài nên ba không thể làm việc đó được như
con!” Quá thông minh và quá nhiều tài nên không
thể tin theo Chúa! Câu nói nghe kỳ lạ, nghe phi lý,
nhưng lại phản ánh đúng bản chất và cảm nghĩ của
một người kiêu ngạo. Người kiêu ngạo, người tự
cao, lúc nào cũng tưởng rằng mình là ông thầy khôn
nhứt của chính mình, là ông chủ tốt nhứt của đời
mình. Họ giành lấy quyền quản trị cuộc sống, họ
muốn mình làm chủ đời mình, không dám giao cho
ai, và như vậy, đồng thời cũng mang luôn gánh
nặng. Than ôi, ước gì mắt họ được mở ra để thấy
chân lý này, là những chân lý mà những Cơ-Đốc
nhân đơn sơ hơn hết cũng được thấy, đó là: “Dầu ở
dưới gầm trời nầy, hay bất cứ một nơi nào khác,
cũng không ai có thể quản trị cuộc đời chúng ta tốt
đẹp hơn là Đấng đã sáng tạo chúng ta.”
Phải, vì chính Ngài là Đấng Sáng Tạo, nên
chỉ có một mình Ngài mới có thể cứu rỗi, quản trị
và sử dụng một cách hoàn hảo đời sống chúng ta.
Vậy có ai khác hơn Ngài để chúng ta trao mọi gánh
nặng, từ gánh nặng tội lỗi, đến các gánh của đời, để
bước vào sự an nghỉ chăng?
Thiên An
Theo nếp sống mới, số 135-136

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!