Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Lộc Trời, Ơn Chúa

nếp sống mới
Số 137 - 138
Tháng Năm – Sáu 2002
Một chuyện ngụ ngôn kể lại một cây hoa
súng xinh xắn mọc trong một cái đầm, luôn thấy
các nàng cá tung tăng bơi lội thỏa thích thì ước
mình được làm cá. Trong khi đó, nàng cá bực tức
vì không thể thoát ra khỏi ao đầm chật hẹp nên ước
mình là chú ếch, có thể bơi dưới nước mà cũng có
thể nhảy lên cạn để đi ngao du đây đó.

Chú ếch cục
mịch chẳng thoả lòng chút nào vì chú so bì với nàng
chim có giọng hót líu lo, có thân thể xinh đẹp, nhẹ
nhàng, thoắt một cái là nàng có thể bay lượn vút
trời cao. Loài người có nhiều kẻ ái mộ chim (bird
watchers), họ bỏ hàng giờ say sưa theo dõi sinh
hoạt của chúng. Tuy nhiên, các nàng chim coi vậy
mà cũng không thấy hạnh phúc như nhiều loài
tưởng, vì vẫn sợ những người hung ác bắt giết đem
quay. Chim làm tổ dưới đất thấp thì sợ bị mèo ăn
thịt, nên nàng phải làm tận trên cây cao. Mỗi lần có
trận cuồng phong là bao nhiêu tổ chim phải tan tác.
Câu chuyện này chỉ là hư cấu vì có ai mà hiểu được
tâm lý loài vật, nhưng câu chuyện cho chúng ta bài
học về sự không bằng lòng với chính mình, mà cứ
mơ ước mình là người khác.
Trong sách Talmud của Do Thái giáo có kể
câu chuyện một người tên là Akiba sắp chết, trăn
trối lại với thầy Rabbi: “Tôi thất vọng vì tôi không
sống được như ông Moses, chắc là Chúa sẽ đoán
phạt tôi, tôi sợ lắm.” Thầy Rabbi ghé vào tai Akiba
nhẹ nhàng nói: “Chúa không buồn vì Akiba không
là Moses, nhưng Chúa không vui vì Akiba không
phải là Akiba.”
Đọc lại cuộc đời các vĩ nhân, chúng ta thấy
không vị nào giống vị nào, nhưng tất cả đều giống
nhau một điểm là họ đã tận dụng, đã khai thác triệt
để tiềm năng của chính họ, nhờ đó, họ có cái gì cá
biệt, mỗi người một vẻ, cống hiến cho nhân loại.
Trò chơi “phiên bản” (jigsaw puzzle) có
hằng trăm mảnh nhỏ khác nhau, không mảnh nào
giống mảnh nào, nhưng mỗi mảnh đều có một vị trí
riêng, một vai trò riêng của nó, để khi tất cả ráp lại
với nhau thì trở thành một bức hình đẹp mắt.
Nhiều người có tâm lý hay so sánh mình
với người khác, chán cái dở của mình, thèm cái hay
ho của người, thường thấy “cỏ bên kia rào xanh
hơn”. Tâm lý này có thể bắt nguồn từ lúc trẻ, nhiều
cha mẹ cứ bắt con mình phải học, phải giỏi cho
bằng con người khác. Khi làm không được thì đứa
nhỏ sẽ sống trong mặc cảm tự ti mà quên mất rằng
nó cũng có cái sở trường, cũng có tiềm lực riêng
biệt cần phát huy và người khác cũng có cái sở
đoản của họ. Sống như vậy, đứa trẻ như bị mất
“căn cước”, không biết mình là ai nữa. Chúng ta có
thể hâm mộ người hay hơn ta, chúng ta nên học hỏi,
trau giồi theo những mỹ đức của người khác, chứ
không nên bắt chước những gì bên ngoài của họ
như dáng đi, điệu đứng, cách cười. Thiền sư Gutei
có thói quen là khi ai hỏi câu gì về thiền, ông không
trả lời mà đưa một ngón tay chỉ lên trời. Một người
học trò thấy “style” này hay nên bắt chước. Một
hôm, có người tới hỏi ông thầy về thiền, thầy chưa
kịp phản ứng, thì thấy anh học trò đưa ngón tay lên.
Thiền sư rút gươm ra, chém phăng ngón tay học trò.
Sách chép là ngay sau đó, anh học trò hoát nhiên
đại ngộ! Câu chuyện về người đàn bà bắt chước
người đẹp Tây Thi nhăn mặt cũng đáng cho chúng
ta suy ngẫm (xin xem bài thơ Tây Thi trong số báo
này).
Không ai sinh ra mà không có lộc Trời như
người xưa nói: Thiên bất sinh vô lộc chi nhân (天
不 生 無 祿 之 人), nhưng lộc ở mỗi người một khác.
Mỗi người nên tìm cách phát triển cái lộc, cái ơn,
cái khả năng, cái ta-lâng của chính mình, mà tránh:
“Ta-lâng-người-khác chớ ôm vào” (thơ Tường Lưu)
Thánh Kinh nói về những thứ ơn phước
đặc biệt gọi là Ân-Tứ Thánh-Linh (Spiritual Gifts)
tức là những món quà tâm linh mà người tín đồ sau
khi tiếp nhận tin Chúa Giêsu sẽ được Đức Thánh
Linh ban cho để xây dựng Thân-thể Đấng Christ,
tức là Hội Thánh Chúa. Ai ở trong Đấng Christ
thực sự cũng đều được trở nên mới, đều được ban
ân tứ để xây dựng Hội Thánh. Chúa có thể dựa vào
tài năng chúng ta có từ trước để biến thành ân-tứ,
những tài năng không dùng vào việc xây dựng
Thân-thể Đấng Christ tức là Hội Thánh thì không
phải là ân-tứ Thánh Linh. Tài năng khiến chúng ta
cậy vào sức riêng của mình, trong khi đó, ân-tứ
khiến chúng ta cậy vào sức Chúa. Ai dùng ơn
Chúa một cách trung tín trong việc nhỏ thì Chúa sẽ
cho coi sóc việc lớn.
Tín đồ trong Hội Thánh là anh em, là chi
thể của cùng một thân, nên ai sẽ lo phần nấy, mà
tránh so bì, ganh tị, tranh cạnh, đùn việc. Mỗi chi
thể đều cần thiết, quan trọng, đóng một vai trò cá
biệt trong thân thể. Tất cả hòa thuận sống và làm
việc bên nhau dù không giống nhau theo tinh thần
hòa nhi bất đồng (和和不和). Thư Côrinhtô thứ I,
đoạn 12 Thánh Phao-lô viết rất rõ ràng về điều này:
“Đức Chúa Trời đã sắp đặt các chi thể của thân
chúng ta, ban cho mỗi một chi thể cái địa vị theo ý
Ngài lấy làm tốt mà chỉ định.” Đối với chi thể nào
mơ ước vị trí của chi thể khác, thì Phao-lô viết: “Ví
bằng cả thân đều là mắt, thì sự nghe ở đâu? Nếu
cả thân đều là tai, thì sự ngửi ở đâu?” Đối với
những chi thể nghĩ mình ở vị thế cao mà lên mình
kêu ngạo, thì cũng được khuyên nên tôn trọng các
chi thể khác: “Mắt không được nói với bàn tay
rằng: Ta chẳng cần đến mày; đầu cũng chẳng được
nói với chân rằng: Ta chẳng cần đến bay. Trái lại,
các chi thể của thân xem ra rất yếu đuối lại là cần
dùng. Chi thể nào trong thân chúng ta nghĩ là hèn
hạ hơn, thì chúng ta tôn trọng hơn; chi thể nào
chẳng đẹp, thì chúng ta lại trau giồi hơn…” Sự
đoàn kết hiệp một, sự thông công tương trợ luôn
được nhắc nhở: “Đức Chúa Trời đã sắp đặt thân
người, để chi thể nào thiếu thốn thì được quí trọng
hơn, hầu cho trong thân không có sự phân rẽ, mà
các chi thể phải đồng lo tưởng đến nhau. Lại, trong
các chi thể, khi có một cái nào chịu đau đớn, thì các
cái khác đều cùng chịu; và khi một cái nào được tôn
trọng, thì các cái khác đều cùng vui mừng.”
Hội Thánh nào mà ai nấy biết lo phần việc
của mình; ai nấy đều có tinh thần phục thiện, khiêm
nhường; biết dùng ơn Chúa xây dựng thân thể
Đấng Christ là một Hội Thánh linh hoạt, có sức
sống, có quyền năng Thánh Linh đầy dẫy. Không
chóng thì chầy, cơn phục hưng tâm linh sẽ bùng
phát tại nơi đó.
NSM

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!