Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Im Lặng

nếp sống mới
Số 135 - 136
Tháng Ba – Tư 2002
Gần đây, nhiều người học theo những thú
hưởng nhàn của người Nhật, họ chơi kiểng lùn, cây
khô và đá thủy thạch. Thủy thạch (水 石 tiếng Nhật
là Suiseki) là những tảng đá nhặt ở bờ biển. Đá này
thường màu đen sậm, chắc nịch, hình dáng đẹp đẽ
hoặc cổ quái. Người chơi đá nói rằng những tảng
đá vì sống lâu cả ngàn năm nên chắc chắn phải có
lai lịch. Có thể bắt đầu từ vách núi đá sát bờ biển,
sóng biển đánh vào đêm ngày, năm nầy qua năm
khác, vách núi đá đã vỡ ra từng tảng.

Có tảng đã
tan tành thành cát. Những tảng lì lợm với sự vùi
dập, sự tắm gội của thủy triều, đến nay vẫn “trơ gan
cùng tuế nguyệt” là những tảng đá quí giá. Có tảng
được bán cả ngàn đô-la. Nhiều người chiêm
ngưỡng, trầm ngâm trước những tảng đá đó hằng
giờ. Họ suy gẫm về cuộc đời của nó, về sức chịu
đựng kiên trì của nó. Có người quả quyết đã nghe
đá tâm sự. Đá nhắn nhủ họ: Hãy Im Lặng.
Nói về sự im lặng, thì có người chiêm
ngưỡng sự im lặng của núi non, của biển cả.
Những con “mọt sách” thì ca tụng sự im lặng của
sách. Những quyển sách tuy nằm im thin thít,
nhưng có thể nói lên hàng … pho! Bao nhiêu câu
chuyện vui buồn, tình tiết gay cấn, éo le, lâm ly hay
lãng mạn đều nằm trong sách. Sách sẽ mở lòng,
giải bày tâm sự cho người chiếu cố!
Trong đời sống với nhiều sự vội vã, nhiều
tiếng động ồn ào, nhiều đôi co tranh cãi vô bổ,
nhiều sự đốp chát, mạt sát nhau thì sự im lặng lắm
khi rất cần thiết. Trong rất nhiều tình huống, chúng
ta không ân hận vì mình giữ im lặng, mà thường hối
tiếc những lời nóng nảy mà mình lỡ “phun” ra!
Một anh nọ có tật phát ngôn bừa bãi, thường hay
hối tiếc những lời không đẹp mà mình đã nói, rất
lấy làm tức bực vì tập mãi mà vẫn không kiềm chế
được miệng lưỡi của mình khi gặp chuyện bất như
ý. Đi tìm thầy vấn kế, thầy dạy mỗi lần anh phát
ngôn những lời không lành thì hãy đóng một cây đinh vào hàng rào gỗ nhà anh. Ngay ngày đầu tiên,
anh đã đóng trên 20 cây đinh vào gỗ rào! Cảnh giác
được điều này, càng ngày anh càng cố tập giữ môi
miệng, nên số đinh đóng ngày một ít dần đi. Bây
giờ minh-sư lại dạy tiếp: ngày nào anh không phát
ngôn ậu xị thì nhổ ra bớt một cây đinh mà trước kia
đã đóng. Sau một thời gian, nhờ kiên trì tập luyện,
anh giữ gìn môi miệng như người ta khéo đậy nắp
một bình hương. Số đinh trên rào đã được nhổ ra
hết. Anh mời minh-sư về làm tiệc ăn mừng. Sau
khi thầy ngỏ lời khen ngợi xong, bèn chỉ vào
những lỗ đinh và nói: “Tuy đinh đã nhổ, nhưng lỗ
còn hoài. Những lời không đúng, không đẹp mà
con thốt ra, tuy con đã xin lỗi và nạn nhân đã tha
thứ cho con rồi, nhưng vết thương lòng của họ
nhiều khi vẫn còn đâu đó.” Vì vậy, cổ nhân khuyên
chúng ta: Thủ khẩu như bình.
Giữ im lặng để không nói xấu người khác
có lẽ không khó bằng nín nhịn khi bị người khác vu
cáo, bôi lọ, sỉ nhục bất công. Chữ nho của nhịn là
NHẪN ( 忍 ), chiết tự là mũi dao đâm vào tim,
nghĩa là đau đớn lắm. Trong Thánh Kinh, sách
Châm Ngôn (12:18) có câu: “Nói quá lời, chẳng
khác nhát dao đâm.”* Đau nhưng nhịn. Người
khác có thể thấy người nín nhịn là hèn yếu, hay
ngốc nghếch, nhưng thực sự người nín nhịn vì đại
cuộc là người có nghị lực, có công phu hàm-dưỡng
thâm hậu. Cái khí hung hăng của kẻ thất phu, lỗ
mãng không thể so bì được với đức im lặng, nín
nhịn của bậc thượng trí. Điềm đạm, trầm tĩnh trong
sự nín nhịn là cái dũng của thánh nhân. Kinh
Thánh chép: “Dũng sĩ còn thua người biết nén
giận hờn, Tự chủ được hơn chiếm toàn thành phố”*
(Châm Ngôn 16:32). “Im lặng là khôn, dù thực
chất dại ngu, Giữ miệng lưỡi được còn hơn thông
sáng”* (Châm Ngôn 17:28).
Có lẽ nhiều người đã biết câu chuyện Lạn
Tương Như nhịn nhục đối với võ tướng Liêm Pha.
Cả hai đang phò vua nước Triệu. Thời này, nước
Tần lớn và mạnh nhưng không dám gây hấn với
Triệu vì Triệu có 2 người tài là họ Liêm và họ Lạn.
Liêm Pha ganh với Lạn nên thường hay khiêu khích
Lạn. Lạn thường tránh mặt Liêm, có lần đang đi,
bỗng thấy Liêm đàng xa thì ông bèn ra lệnh đánh xe
vào ngõ hẻm nhỏ tránh đi. Những người hầu cận
rất lấy làm bực tức, xấu hổ cho chủ mình. Về sau,
mọi người mới hay ra Lạn Tương Như nhịn là vì
quốc gia đại sự. Liêm Pha lấy làm xấu hổ, ăn năn,
đến xin Tương Như tha tội cho kẻ bất trí ngông
cuồng. Và từ đó, hai người kết làm anh em cho đến
lúc lâm chung mà chẳng quên nhau. Cổ nhân
thường nhắc: Không biết nhịn điều nhỏ sẽ mất mát
việc lớn (tiểu bất nhẫn dĩ thất đại dã).
Trong nội các của Tổng Thống Abraham
Lincoln, có ông Bộ Trưởng Bộ Chiến Tranh tên là
Edwin M. Stanton. Vì bất đồng ý kiến sao đó mà
E. Stanton rất ghét ông “xếp” của mình. Ông ta nói
xấu đủ điều về TT Lincoln. Ông thường ví Tổng
Thống như khỉ vượn vì khuôn mặt không đẹp của vị
TT. Ông Lincoln vẫn biết mình bị bôi lọ, nhưng
vẫn điềm tĩnh im lặng, bỏ ngoài tai, không truy tội,
không đôi co một lời, vì gánh nặng quốc gia lúc đó
thật phức tạp, nặng nề. Sau khi Tổng Thống
Lincoln bị ám sát chết, Edwin Stanton hối hận qua
hai hàng nước mắt và công nhận Abraham Lincoln
đúng là một vĩ nhân. Câu nói bất hủ của ông về
Lincoln là: “Now he belongs to the ages”.
Thánh Kinh ghi lại đức tính nín nhịn của
một người rất lạ tên là Giê-Xu. Ông là một Thần
Nhân, tức là Thượng Đế mang mặc thân xác người
trần thế. Lai lịch của ông thật lạ lùng, lạ từ lúc
sanh (bởi một nữ đồng trinh), sống vô tội nhưng
phải chết như một người phạm trọng tội mà không
một lời kêu oan, rồi sống lại sau ba ngày. Chỉ ở
trần gian 33 năm, mà ông ảnh hưởng rất nhiều trên
đất. Ngày nay, hàng tỉ người tôn thờ ông là Chúa.
Lịch sử nhân loại được chia đôi: những năm truớc
Chúa, và những năm sau Chúa. Nhà tiên tri Êsai
sống cách nay lối 2800 năm có tiên đoán về sự
giáng sinh, cái chết cùng sự phục sinh của Chúa
Giê-Xu. Nhà tiên tri cho biết Ngài chính là Đấng
Mê-si, tức là Đấng Christ. Về sự thương khó của
Ngài, Esai đã tiên đoán trong chương 53 rằng nhiều
người nghĩ rằng Ngài bị Đức Chúa Trời đánh đập,
sửa phạt. Nhưng thật ra, “người đã vì tội lỗi chúng
ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương.
Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an,
bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh.” Ngài
là Đấng Cứu Chuộc, bởi vì: “Chúng ta thảy đều như
chiên đi lạc, ai theo đường nấy: Đức Chúa Trời đã
làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên
người.” Nín nhịn vì đại cuộc, vì tình yêu quá đỗi
lớn lao qua chương trình cứu rỗi nhân loại vĩ đại
của Đức Chúa Trời, Ngài đã giữ im lặng không
một lời kêu oan trước những kẻ ác đã vu khống,
làm chứng dối về Ngài. Điều này cũng đã được
chép trước trong Êsai 53:7 “Người bị hiếp đáp,
nhưng khi chịu sự khốn khổ chẳng hề mở miệng.
Như chiên con bị dắt đến hàng làm thịt, như chiên
câm ở trước mặt kẻ hớt lông, người chẳng từng mở
miệng.” Nhờ sự nín nhịn và chịu khổ nạn đóng
đinh, chịu đổ huyết của Chúa Giê-Xu mà chương
trình Cứu Thế được thành tựu tốt đẹp. Hàng tỉ
người đã nhờ dòng máu tình yêu này mà được xoá
sạch tội lỗi và được xưng công nghĩa trước mặt Đức
Chúa Trời. Họ trở thành con cái Chúa.
Vĩ đại thay sự im lặng của Chiên Con!
NSM

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!