Hôm đó vào một buổi tối ngày Thứ Tư,
mưa như trút nước xối xả xuống các đường phố.
Chúng tôi men theo bờ tường của Hội Thánh để lên
xe về nhà, sau hơn một tiếng đồng hồ quì gối cầu
nguyện và thông công với Chúa.
Làm việc suốt từ sáng, đến giờ tan sở, vội
vã đến nhà thờ cho kịp giờ cầu nguyện, vợ chồng
tôi đều muốn về đến nhà nhanh chóng; nên suốt
đoạn đường xa lộ, chúng tôi chỉ chăm chú và lo
lắng nhìn hai cái quạt nước đã đến thời kỳ cần được
thay mới; xe chúng tôi chạy lướt qua một chiếc xe
khác đang đậu bên lề đường, màu không được sáng
lắm nên không dễ đập vào mắt người khác, nhất là
dưới cơn mưa tầm tã này. Như phản ứng thường lệ,
tôi có thói quen hay nhìn xem có phải xe người
quen không, tôi nhận ra không phải xe quen mà
dường như có người ngồi trong đó.
Đồng hồ trong xe đang chỉ 9 giờ 10 tối.
Cơn đói bụng đang thôi thúc trong tôi, khiến tôi
muốn đi nhanh về nhà, nhưng có một tiếng nói đâu
đây văng vẳng bên tôi, "nên làm một việc cần phải
làm". Bài học tôi vừa học trước giờ cầu nguyện,
Mục Sư vừa giảng về người Sa-ma-ri nhân lành,
những lời dạy đó chưa ra khỏi tâm tôi cách đây 1
tiếng đồng hồ, sao bây giờ tôi đã vội muốn trốn
chạy như những người Lêvi, nhìn thấy người lâm
nạn rồi đi qua khỏi.
Chúng tôi chui vào exit gần nhất và trở lại
nơi tôi đã nhìn thấy chiếc xe bên lề xa lộ. Chiếc xe
vẫn còn đó, hình ảnh trước tiên tôi thấy, làm tim tôi
đau nhói, người con gái ốm yếu, mảnh mai, đang
ngồi sụt sùi khóc âm thầm trong xe, dưới cơn mưa
không biết đến bao giờ dứt. Cô ấy đã oà khóc khi
thấy tôi hỏi thăm và sẳn sàng giúp cô. Việc cô cần,
chỉ là điện thoại về nhà cho cha mẹ đừng lo lắng khi
không thấy con đi học chưa về đến nhà. Xe tương
đối cũ, và không biết hư bộ phận nào trong xe, và
lại là con gái nên không biết gì về xe, cô chỉ biết
ngồi chờ và cầu nguyện. Cô cười, nụ cười thật là
rạng rỡ khi cho biết: Chúa đã nhậm lời cầu nguyện
của con, đã gởi người đến giúp con, cô biết không,
con đã ngồi đây hơn 1 tiếng đồng hồ.... Chúng tôi
đã điện thoại cho cha mẹ cô và ở lại với cô, cho đến
khi có người đến kéo xe về.
Buổi tối hôm đó, trở về nhà, mặc dù quần
áo ướt mem và dùng cơm tối lúc 11 giờ, nhưng
chúng tôi đã dùng bữa với tấm lòng vui thoả, biết
mình đã làm được một việc tốt, và biết Chúa ở trên
cao đang mỉm miệng cười hài lòng, vì chúng tôi đã
biết thi hành lời Chúa phán: “Hãy đi, làm theo như
vậy” (Lu-Ca 10:37)
Sanh Khương
Theo Nếp sống mới
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!