Tác giả bài thánh ca rất quen thuộc này
(Come, Thou Fount of Every Blessing) là Robert
Robinson (1735-1790). Khi Robinson còn nhỏ,
mẹ chàng ao ước con mình sau này trở nên Mục
sư của Anh quốc giáo, nhưng trái lại, lúc 14 tuổi,
chàng tập sự trong một tiệm hớt tóc ở Luân-đôn
và trở thành đầu sỏ của đám thiếu niên du đảng
khét tiếng của thành phố Luân-đôn. Robinson
gây nhiều điều sỉ nhục cho gia đình nên từ đó
gia đình không thừa nhận cậu nữa. Mới 17 tuổi
mà Robinson đã phạm những tội kinh tởm nhất;
ai cũng đinh ninh Robinson cứ đi sâu vào đường
phóng đãng thôi.
Nhưng một chiều nọ,...
“Tụi bây rót thêm rượu cho mụ ấy nữa
đi”, gã trẻ tuổi nói. Người đàn bà nghèo khổ có
nước da bánh mật đã say đến mức khó đứng
vững nổi nữa, nhưng bọn thanh niên hoang đàng
vô nhân cứ chuốc rượu thêm cho bà ta.
“Cứ đổ rượu vào miệng mụ đi rồi mụ sẽ
bói cho tụi mình, Robert Robinson la lên. Mấy
tên đàn em chuốc rượu nữa cho đến khi người
đàn bà đồng ý đoán tương lai cho chúng, không
lấy tiền. Sau khi bà ta tiên đoán một tên du thủ
du thực trong bọn chúng rằng hắn sẽ chết yểu thì
hắn phản ứng ngay: “Mụ say quá rồi, mụ chẳng
biết điều mụ đang nói đâu”. “Ô, mầy phải biết
điều đó, chính mày rót rượu cho bả mà!”
Robinson trả lời hắn. Quay lại tên cầm đầu
bọn du đãng, người đàn bà với cặp mắt lờ đờ,
chỉ một ngón tay run run về hắn bảo: “Còn mày,
gả kia, mày sẽ sống để thấy con cháu mày đấy.
Robinson đột nhiên xanh mặt, bảo ngay: “Ừ, mụ
nói đúng, mụ say chẳng biết trời trăng gì nữa
thiệt. Thôi tụi mình rút mặc xác mụ ở đó đi”.
Nhưng lời của người đàn bà ấy cứ ám
ảnh Robinson không thôi. “Nếu mình sẽ sống để
thấy con cháu... hắn nghĩ, mình phải thay đổi
cách sống chứ không thể sống thế này mãi
được”. Thế là ngay chính hôm ấy, 24.5.1752,
Robinson nửa đùa nửa thật dắt cả đám đàn em
đến dự cuộc truyền giảng phục hưng, diễn giả là
nhà truyền đạo trứ danh thời ấy là George
Whitefield.
“Nè, bọn mình tới đó, chế nhạo mấy tên
tín đồ Giám lý bịp bợp đi”. Robinson giải thích
cho đồng bọn. Nhưng Thánh Linh Đức Chúa
Trời đã khuấy động tấm lòng phiền muộn và tâm
trí hỗn độn của chàng. Trong cơn buồn ngủ,
chàng thanh niên ương ngạnh này nghe vang
vọng câu Kinh Thánh mà Whitefield giảng trong
Mathiơ 3:7 rằng: “Hỡi dòng dõi rắn lục kia, ai đã
cảnh cáo các ngươi trốn khỏi cơn giận ngày
sau?” Sứ điệp ấy khiến Robinson vừa tịnh tâm
vừa hãi sợ. Chàng cảm thấy vị truyền đạo đang
nói với mình, với chỉ một mình mình thôi.
Vào ngày thứ tư 10.12.1755, hai năm 7 tháng sau bài giảng đó, Robinson đã phục hòa với Đức
Chúa Trời và tìm thấy sự tha thứ tự do trọn vẹn
qua huyết báu của Chúa Giê-xu Christ. Sau này,
Robinson viết thư cho nhà truyền đạo đã đầu
tiên kết án tội lỗi mình rằng: “Thú thật với ông,
chính là để dò xem sự trơ trẽn của nơi các ông
mà tôi đến. Tôi thương hại sự ngốc nghếch của
nhà truyền đạo, sự mê mẩn của người nghe. Tôi
ghét cay ghét đắng giáo lý Cơ-đốc. Tôi đến để
thương hại những tín đồ Giám lý bị lừa dối
nhưng rồi tôi đã ra về với lòng thèm muốn niềm
phước hạnh của họ”.
Robinson bắt đầu thay đổi. Chàng rời
bỏ cuộc sống trụy lạc của mình. Nhờ sự giúp đỡ
của Whitefield và sau một thời gian thử nghiệm,
chàng về quê hương tại Norfolk và gia nhập Hội
thánh Non-Conformist. Chàng cảm nhận sự kêu
gọi hầu việc Chúa, đã tự học và được John
Wesley mời đến Nhà nguyện Hội thánh Giám lý
Calvin Norfolk Anh quốc. Tại đó, nhân ngày kỷ
niệm Thánh Linh giáng lâm, năm 1758, ba năm
sau sự qui đạo kỳ diệu của mình, Robinson viết
ra lời tự thuật tâm linh trong những dòng sau:
Phước nguyên từ trời xin chảy vào lòng
Bật lên khúc ca chúc ơn Ngài
Suối nhân từ hằng tuôn chảy ngập dòng
Giục tôi thỏa vui hát một bài
Nguyện chỉ giáo tôi thi ca bổng trầm
Mà lưỡi lửa cõi thiên thượng hát.
Để tôi ngợi ngọn ân điển ngàn tầm
Là non cứu ân non cực lạc (câu 1).
Nhớ lại tiên tri Samuel sau trận chiến
đánh đuổi quân Philitin, đã lấy một hòn đá 'dựng
lên giữa khoảng Mích-ba và Sen, đặt tên là Êbên-
ê-xe (Ebenezer), vì người nói rằng Đức Giêhô-
va đã cứu giúp chúng tôi đến bây giờ” (I
Samuel 7:12), Robinson thấy rằng mình phải ca
ngợi một Ê-bên-ê-xe thuộc linh trong lòng chính
mình để ghi nhớ chiến thắng của Đức Chúa Trời
trên Sa-tan 3 năm trước đó. Ý thức rằng chính
bởi Đức Chúa Trời mà mình được cứu và dâng
mình vào chức vụ, Robinson mong muốn “hòn
đá tượng trưng” nhắc nhở chính mình ông rằng
“cho đến nay tôi đến đây được là nhờ ơn của
Chúa”. Vì thế ông viết các lời thơ như sau:
Đến đây là nhờ ơn Chúa phù trì, nguyền xây cất Êbên‐
ê‐xe. Nếu Cha đẹp lòng tôi dám nguyện kỳ,
miền thiên quốc tôi sớm quay về” (câu 2)Nhưng trong câu chót ta nghe dường
như một lời tiên tri buồn thảm về cuộc sống của
chàng sau này:
“Tự nghiệm tánh tôi ưa xa Thánh Phụ.
Thường hay cách ly Cha Từ Ái...” (câu 3)
Bài hát này một năm sau được in trong
quyển “Sưu tập những bài thánh ca được dùng
bởi Hội thánh Đấng Christ, ở Angel Alley,
Bishopgate” và là bài thánh ca phổ biến nhất
trong số bài Robinson từng sáng tác. Tháng 12
năm đó, theo lời yêu cầu cá nhân của một thanh
niên trong Hội thánh ông, ông đã sáng tác một
thánh ca giáng sinh. Với một ít sửa đổi cho hợp
với người lớn, chúng ta biết bài này là bài
“Mighty God, While Angels bless Thee, May A
Mortal lisp Thy Name!”.
Là một tín hữu Hội thánh Giám lý, một
tín hữu Báp-tít cảm thông, cởi mở, một người
theo “Nhóm Ly khai” đồng thời cũng là người
của Giáo hội Duy nhất Thần (Unitarians),
Robinson được kể như một nhà truyền đạo hiếm
có, là tác giả của khá nhiều sách. Ngoài phần
đảm trách chức vụ, ông còn phải coi sóc một
nông trại là nguồn cung cấp nhu cầu cho gia
đình ngày càng tăng thêm của ông. Nhưng đáng
tiếc là mấy năm trước khi qua đời một lần nữa
Robert Robinson lại buông mình vào tư dục.
Một ngày nọ trong cuộc hành trình bằng
xe ngựa, có một thiếu phụ đang chăm chú đọc
một quyển sách. Bà ngồi gần Robinson. Thình
lình, bà ta quay sang hỏi ông: “Ông biết tôi
thích bài thánh ca nào nhất trong tập này
không?” Robinson tìm cách chối khéo câu trả
lời cho câu hỏi kỳ lạ đó. Nhưng bà nọ đưa
quyển sách cho ông và chỉ ngay bài thánh ca:
“Phước nguyên từ trời xin chảy vào lòng”. Rồi
bà kể lể sự ưa thích của bà về bài thánh ca đẹp
đẽ đó. Cuối cùng Robinson không thể im lặng
hơn nữa, ông nói với bà ấy giọng đầy cảm xúc:
“Thưa bà, chính kẻ khốn nạn nầy là tác giả bài
thánh ca đó nhiều năm về trước. Và thưa bà, tôi
bằng lòng đổi cái thế giới này, giá mà làm được
vậy, để lại có được những phước hạnh hồi đó”.
Robert Robinson qua đời ngày 9.7.1790 lúc 55
tuổi, và đã chết như lòng mong muốn một cái
chết “êm đềm, đột ngột và đơn cô”.
http://www.stempublishing.com/hymns/biograp
hies/robinson.html
http://www.mytnpa.org/index.php?option=com_
content&task=view&id=499&Itemid=128
Theo nếp sống mới, Xuân 2007
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!