Hôm qua, lần đầu tiên em đi làm về trễ. Cũng chưa phải trễ nhiều, chưa đến 30 phút. Vậy mà đối với anh, 30 phút ấy thật là kinh khủng. Vẫn biết là thành phố mình chuyện kẹt đường là điều không cần phải bàn nữa, nhưng riêng với em, thì chưa bao giờ em về trễ quá 15 phút. Vì vậy, mới khốn khổ cho anh. Cái cảm giác lo lắng, hồi hộp, đợi chờ. Cái sự hy vọng, rồi thất vọng. Khi những tiếng động cơ xe các loại chạy qua nhà mà không cái nào dừng lại trước cửa…
Sao hôm nay lắm tiếng máy xe giống tiếng xe em thế không biết. Tiếng xe nào vọng tới cũng làm anh phải nhỏm dậy chạy ra cửa. Rồi lại thở hắt ra, quay vào đầy thất vọng. Cầm tờ báo mà anh không đọc được lấy một chữ. Anh tưởng tượng ra đủ thứ tình huống khiến em về trễ. Nhưng tình huống làm anh sởn gai ốc là, có khi nào em bị tai nạn không?! Cầu chúa, khấn phật. Lạy trời cao, đất dày, lạy tổ, lạy tiên. Hãy đừng để điều ấy xẩy ra với nhà con. Em có thể bị hư xe, kẹt đường, hay gặp bạn bè hy hữu…hay lý do gì gì đi nữa cũng được. Miễn là cầu chúa, em đừng bị tai nạn. Anh sẽ đổ ụp xuống ngay lập tức nếu như cái tin ấy đến với anh vào lúc này.Rồi cha con anh sẽ sống làm sao?
Lại một tiếng động cơ xe máy nữa, nhưng người ta chạy vụt qua mất rồi. Trời ơi! em đang ở đâu? Hôm nay em lại không mang theo máy điện thoại. Chiếc điện thoại di động của em nằm im lìm vô tác dụng trên bàn khiến anh càng nóng ruột thêm. Anh đã nghĩ đến bệnh viện trên đường em về. Anh đã nghĩ đến việc sẽ gọi đến đó, hoặc có thể anh phải trực tiếp đến hỏi, nếu nửa giờ nữa em chưa về. Anh không thể ngồi trong nhà được nữa, anh đi ra đầu hẻm. Dòng người di chuyển qua lại kín mặt đường. Anh cố nhìn thật xa từ hướng em về, cố nhận ra hình dáng thân yêu quen thuộc của em trong dòng người ken dày đường phố ấy…. Nhưng bất lực, chẳng thấy em đâu!
Anh lại quay vào nhà. Hình như huyết áp anh lại xuống, những vật xung quanh anh cứ mờ dần đi, nhạt nhoà loang loáng. Anh ngồi vật xuống ghế salon nhìn đăm đăm ra cửa... Đúng lúc ấy, anh nghe tiếng máy xe rất quen thuộc vọng lại, linh tính báo chắc là em về. Anh vịn thành ghế đứng dậy. Trời ơi, vợ anh về! Em vừa đẩy xe vô nhà vừa nhìn anh cười mà mặt thì nhăn nhó “kẹt đường quá, không thể nhích lên được”. Anh như người trên trời rơi xuống, hụt hẫng anh rơi bịch xuống ghế nhìn ngắm em như lần đầu tiên được nhìn thấy. Thằng út, nãy giờ đang học bài trên lầu, nghe tiếng mẹ, chạy đến cầu thang ngó xuống: “mẹ về hả, nãy giờ con chẳng học bài gì được”. Thì ra không chỉ có tôi, mà thằng con cũng trong tâm trạng không khác gì ba nó!
Ôi, em ơi! Từ nay về sau, ra khỏi nhà làm làm ơn cầm theo máy điện thoại dùm anh, nếu không có khi anh ngất xỉu mất. Em lại cười cười như người có lỗi. Em về, căn nhà như ấm hẳn lên. Làm như em đã thổi hồn vào chúng. Nhìn cái gì cũng đáng yêu đến thế. Quả đúng em là linh hồn trong anh, là linh hồn của gia đình ta em ạ.
* Gửi từ email Trương Đức Cảnh - truongduccanh
vietnamnet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!