Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

Noel - Em

Rét đậm là điềm lành của đêm Chúa Giáng Sinh. Sao Chúa Con lại ra đời trong cái giá lạnh của cõi thế, em có biết không? Có phải Chúa Cha muốn muốn thử thách Chúa Con và cũng đồng thời đưa Con của Người làm một niềm tin, một hy vọng, một ban phước cho nhân gian. đã lâu nay Noel không còn chỉ là ngày lễ đạo, nó đã trở thành một ngày lễ đời. Cho những ai trong đời có một đức tin vào một cái gì đó, vào một ai đó. Mà ai trong đời chẳng có một đức tin, cả ngay những kẻ không muốn tin vào đức tin nữa.

Noel, năm một lần, tháng Chạp, rét đậm, anh một mình đi giữa đông đúc người đến nhà thờ, giữa dòng nam thanh nữ tú xuôi ngược trên những “con xe” đời mới rộn rã nói cười tìm một chốn chơi như để Chúa biết có họ trên đời, biết họ hiện hữu, chứng giám cho niềm yêu sống của họ, anh một mình ở đâu đó trên đường, đâu đó một góc quán, đâu đó tại nhà mình, dọn lòng mình như dọn máng cỏ cho một ngôi Chúa của mình. Em là ngôi Chúa ai? Một nhà thơ bạn anh trong cảnh vây bủa bịt bùng của đời sống vẫn bền chí sống được là nhờ em đấy, nhờ tôn giáo em, ngôi Chúa em. Anh lập tôn giáo Em / Mình em ngôi Chúa Hiền / Mình anh quỳ ngưỡng niệm / Trong Giáo Tòa Thiên Nhiên. Chúa như vậy đâu chỉ có giáng sinh một ngày.

Anh đã có những Noel trong nhà thờ. Lúc đầu đến như chứng kiến. Rồi đến như tham dự. Và đến như hành lễ. Trong không khí trang nghiêm kính cẩn của các nghi thức tôn giáo, trong ánh đèn nến lung linh hư ảo, trong tiếng thánh ca dìu dặt và tiếng giảng kinh trầm bổng, trong những làn hơi giọng nói thì thầm cầu nguyện của các tín đồ, anh nhìn máng cỏ, nhìn Chúa Hài Đồng, nhìn Đức Mẹ Maria, thấy mình thanh sạch lại. Và anh thấy mình nhập vào tất cả trong phút giây khoảnh khắc siêu thoát của một Chúa gần và xa, thực và ảo, có và không... Chúa của mỗi người là mình đấy thôi em. Nghe trong mình những nẩy mầm khao khát tình yêu hòa hợp hiến dâng tìm kiếm. Nghe trong mình chối bỏ những vẩn đục u tối. Nghe trong mình rất nhiều những râm ran tiếng đời vọng lại từ trước từ sau từ trên từ dưới từ trong từ ngoài. Những giáo đường uy nghi khiến rợn ngợp linh hồn các con chiên bé bỏng trước Chúa. Giáo đường anh là tâm hồn anh, như câu thơ Lưu Quang Vũ, “tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh”. Mỗi chúng ta, em ạ, luôn luôn phải trở lại máng cỏ của đời mình. Để làm gì em biết không? Để biết mình đã được ra đời.


Trời Giáng Sinh vẫn rét đậm. Đêm Giáng Sinh vẫn lung linh. Anh vẫn một mình trên đường đi về em, về Chúa, về mình, lúc này ở đây và mãi mãi. Khi Chúa ra đời có những vì sao vụt sáng báo hiệu cho các nhà tiên tri. Rồi Chúa sẽ được các con dân đến mừng. Rồi Chúa phải trải qua hành trình tại thế của mình cho đến khi vác cây thánh giá lên đồi Sọ để chết và được phục sinh. Ta sinh ra từ mẹ từ cha. Ta phục sinh từ ai? Từ anh từ em. Chúa ra đời đem tin mừng cho nhân thế cho cả và thiên hạ. Chúng ta cứu chuộc nhau ở đức tin vào mình, vào cuộc đời, con người và tình yêu. Muôn loài đều được hưởng tình yêu / Hai người là đạo quân vĩ đại / Tay và môi thì thầm êm ái / Ta cứu rỗi nhau ở trong nhau (E. Evtusenco). Có phải vậy không em. Merry Christmas!

*

Phạm Xuân Nguyên

Việt Báo (Theo_VietNamNet)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!