Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009

Lời Phật dạy và Lời Chúa Giêsu dạy

Lời Phật dạy : "Đừng TIN những gì TA nói. Đừng TIN những gì Kinh Sách nói. Hãy đem những điêù TA nói, Kinh Sách nói ra kiểm chứng và thực hành, nếu thấy đúng thì hãy TIN."
Như vậy muốn kiểm chứng được một lời nói là đúng hay sai thì cần phải có một trí tuệ sáng suốt...đừng để Đức Tin Mù Quáng che khuất trí tuệ....thì mọi người sẽ có một cuộc sống Hạnh Phúc, Vui Tươi, Tốt Đẹp.
Ta thử sử dụng Trí tuệ để đánh giá câu nói sau của Giêsu : Luke 19:27: " Hãy đem những kẻ thù của TA ra đây , những người không muốn TA ngự trị trên họ, và giết chúng ngay trước mặt TA."...(Click Tiêu đề để đọc tiếp)

Bạn thân mến,
Câu hỏi được bạn gửi đến cho chúng tôi không có yêu cầu, nên chúng tôi hiểu chủ yếu là bạn muốn thông tin cho chúng tôi biết có nhận định trên, nhưng hẳn cũng chờ đợi chúng tôi cho ý kiến. Chúng tôi đã tìm hiểu thêm, và nay xin gửi đến bạn vài suy nghĩ, cho riêng bạn, chứ không có ý đi vào phê bình, do giới hạn của bài. Chính bạn sẽ có những nhận định cho bạn.
Đọc câu trích “Lời Phật dạy”, chúng ta thấy dường như các tín đồ Phật giáo có một quan niệm về “tin” khác chúng ta. Đoạn văn sau đây của Thiền sư Thích Nhất Hạnh cho phép chúng ta khẳng định như thế (THÍCH NHẤT HẠNH, Đạo Phật Đi Vào Cuộc Đời,
Nxb Lá Bối - Sài gòn 1964, trích từ http://buddhanet.net/budsas/uni/u-dpcuocdoi/dpcd07.htm [chúng tôi gạch dưới một số câu]).
“Đạo Phật không phải là một tôn giáo theo nghĩa những chân lý thần khải không thể kiểm điểm mà chỉ có thể tiếp nhận bằng đức tin. Đạo Phật trước hết là những phương tiện chỉ dẫn thực nghiệm tâm linh để khám phá thực tại. Kinh sách có giá trị như những đồ biểu hướng dẫn và phương pháp thiền quán có giá trị như một con tàu để đưa người hành giả tới bến bờ hiểu biết và để thực hiện sự hiểu biết ấy trong sự sống bản thân và sự sống xã hội. Chữ budh có nghĩa là hiểu biết do đó có chữ buddha, người hiểu biết, và sau này chữ buddhism, con đường của sự hiểu biết. Hiểu biết ở đây không phải là cái hiểu biết sách và kinh điển mà là bản thân của chính thực tại hiện rõ dưới khả năng trí tuệ bát nhã (prajna) chỉ có thể đạt đến do công phu tu tập thiền quán. Người Phật tử không khởi hành bằng một mớ vốn liếng kiến thức siêu hình không có nền tảng thực nghiệm, mà bằng những nhận thức được thực nghiệm bảo đảm. Người Phật tử không bắt đầu bằng một đức tin có tính cách may rủi mà bằng một sự cân nhắc cẩn thận những nguyên lý và những phương pháp do đạo Phật đề nghị. Đạo Phật mời con người thí nghiệm những phương pháp của nó: điều này chứng tỏ đạo Phật khác hẳn các tôn giáo mà trong đó ý niệm về "theo thử" được xem như là bất tín và phạm thượng.
Theo nguyên tắc đạo Phật, một cá nhân nào đó khi muốn bứơc vào con đường thực nghiệm, phải khảo sát những nhận thức mà đạo Phật xem như là căn bản, rồi khi đã chấp nhận những nhận thức ấy thì kiểm điểm lại nguyên tắc thực hành rút ra từ những nhận thức kia. Khi đã kiểm nhận kỹ lưỡng rồi, cá nhân ấy mới bên bước vào con đường thực nghiệm với thái độ cương quyết nhưng hết sức tỉnh táo, khách quan. Nếu sự thực nghiệm không mang lại kết quả thì phải bắt đầu trở lại, và nếu quả thực phương thức đề nghị không thích hợp thì phải bỏ đi để chọn một phương thức khác.
Tuy nhiên không phải người Phật tử nào cũng đi được con đường đó. Có những người mà vì căn cơ yếu đuối hơn nên phải chọn một trong những con đường thi thiết của đạo Phật; chữ thi thiết đây có nghĩa là những phương tiện thích hợp với căn cơ của những người không đủ sức một mình một ngựa xông pha trên đường thực nghiệm. Và cũng vì vậy trong tám vạn bốn ngàn nẻo vào chân lý, có những nẻo để dành cho đức Tin. Giáo lý Tịnh độ chẳng hạn, là một giáo lý căn cứ trên đức Tin và thích hợp với đa số phật tử. Và số người nhờ pháp môn Tịnh độ để bước lên ngưỡng cửa Thiền cũng không phải là không đáng kể.
Tuy nhiên vì đạo Phật luôn luôn chú trọng thực nghiệm và lý trí nên đức Tin của người Phật tử không phải là một đức tin vô điều kiện. Theo sự tiến hóa của tâm linh, đối tượng của niềm tin càng ngày càng thay đổi, biến chuyển để đi đến sáng tỏ. Và khi đối tượng của tin tưởng trở thành sáng tỏ thì chủ thể tin tưởng cũng đã trở nên vững chãi và sáng tỏ lắm rồi. Tin ở đây là một quá trình tiến bộ.
Để hiểu rõ thêm về bản chất của đức tin trong đạo Phật, ta nên đọc lại đoạn này trong kinh Kalama.
Một hôm, các vị hoàng tử xứ Kalama đến bạch Phật: "Thưa Ngài, trong khi các vị đệ tử dòng họ Thích cho rằng giáo lý của Phật là đúng. Vậy thì các nhà truyền giáo khác cũng cho rằng giáo lý của họ là đúng. Vậy chúng tôi biết nghe ai ?." Phật trả lời: "Này các hoàng tử Kalama, đừng vội công nhận một điều gì dù điều đó là điều người ta hay nói. Đừng vội công nhận một điều gì dù điều ấy phù hợp với nội giáo. Đừng vội công nhận một điều gì dù điều đó mình rất ưa thích. Đừng vội công nhận một điều gì dù điều đó phù hợp với chủ trương của mình. Đừng vội công nhận một điều gì dù điều ấy do một người có uy tín nói ra. Đừng vội công nhận một điều gì dù điều ấy được nhiều người đáng kính trọng tuyên bố."
"Này các hoàng tử Kalama, khi nào các ông nhận biết bằng lý trí các ông rằng một cái gì đó là bất thiện, là đang chê trách, là bị kẻ thức giả phủ nhận, và nếu đem cái ấy ra mà công nhận và thực hành theo thì sẽ mua lấy đau khổ và tan nát thì các ông hãy bác bỏ nó đi."
"Và khi nào các ông nhận biết bằng lý trí các ông rằng một cái gì đó là thiện, là không bị chê trách, là được kẻ thức giả tán thưởng, và nếu đem cái ấy mà công nhận và thực hành theo thì sẽ đạt tới sự an lạc và hạnh phúc thì các ông hãy tin nó và đem nó ra thực hành."
Dưới ánh sáng của một “đức tin” hiểu như trên, vị thầy đề nghị môn sinh dùng lý trí (trí huệ) mà đánh giá câu Luca 19,27.
Một vài ghi nhận như thế đủ cho thấy quan niệm về “Đức Tin” của các tín đồ Phật giáo và của chúng ta rất khác nhau. Sự khác nhau đó là do quan niệm hoặc sự hiểu biết khác nhau về Đấng Cao Cả, về bản chất và cuộc sống con người, về nhân đức cũng như về tội lỗi và cứu độ. Đối thoại, tranh luận, trao đổi để tìm hiểu xem có thể dung hòa và không dù hòa hai quan niệm này với nhau ở những điểm nào, vượt quá khuôn khổ của bài này.
Bây giờ chúng ta đi vào câu Luca 19,27. Chắc chắn đây là một câu nói của Đức Giêsu. Nhưng câu nói này nằm trong Dụ ngôn mười yến bạc (Lc 19,11-27), chứ không phải là một câu nói khẳng định giáo huấn của Đức Giêsu về cách cư xử với những người chống đối mình.
Nguyên nhân: Nhưng đồng bào ông ghét ông, nên họ cử một phái đoàn đến sau ông để nói rằng : ‘Chúng tôi không muốn ông này làm vua chúng tôi.’(Lc 19:14)
Vì thế mới dẫn tới lời tuyên bố của vị vua trong Dụ ngôn: "Còn bọn thù địch của tôi kia, những người không muốn tôi làm vua cai trị chúng, thì hãy dẫn chúng lại đây và giết chết trước mặt tôi.” (Lc 19:27)
Rõ ràng đây không phải lời tuyên bố của Đức Giêsu nói về chính Ngài. Ý của dụ ngôn này nói rằng. Nếu Lời Chúa gieo vào lòng ta không sinh kết quả thì chúng ta cũng phải mang số phận rất buồn thảm: không được hưởng sự sống đời đời với bình an và hoan lạc trong Thánh Thần..khác gì bị chết - hình ảnh của bị giết trong dụ ngôn.
Tìm hiểu Dụ ngôn này, chúng ta thấy trong đó có hai truyện. Truyện thứ nhất liên hệ đến sự đối đầu kịch liệt giữa một vị tân vương và đoàn dân đang ra sức vận động để ông này không trở thành vua của họ (hẳn là cảm hứng từ một biến cố chính trị). Truyện thứ hai nói đến việc sử dụng tiền bạc và lợi nhuận của tiền bạc. Hai phương diện này, chấp nhận vị vua và làm những việc tốt, nằm trong giáo huấn của Tin Mừng Luca về sự “hoán cải”, cũng được diễn tả rõ ràng trong sách Công vụ tông đồ. Việc hoán cải có nghĩa là quay về chấp nhận Đức Giêsu như là Cứu Chúa (Mêsia) và Đức Chúa của mình, đồng thời cũng sống trung thành bằng cách làm những hành vi luân lý Đức Giêsu đã dạy, cụ thể là trong Tin Mừng. Chính đường liên kết giữa việc chấp nhận Đức Giêsu và trung thành với giáo huấn của Người làm cho thống nhất hai phương diện của Dụ ngôn, vương quyền của Đức Giêsu và các hành vi luân lý tốt lành được sản sinh bởi đức tin.
Để khỏi hiểu bản văn này một chiều, theo thiên kiến, nên đọc thêm cả Tin Mừng Luca; nhưng ở đây chúng tôi chỉ đề nghị đọc Lc 13,1-5 được viết như sau:
1 Cùng lúc ấy, có mấy người đến kể lại cho Đức Giê-su nghe chuyện những người Ga-li-lê bị tổng trấn Phi-la-tô giết, khiến máu đổ ra hoà lẫn với máu tế vật họ đang dâng. 2 Đức Giê-su đáp lại rằng : “Các ông tưởng mấy người Ga-li-lê này phải chịu số phận đó vì họ tội lỗi hơn mọi người Ga-li-lê khác sao ? 3 Tôi nói cho các ông biết : không phải thế đâu ; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy. 4 Cũng như mười tám người kia bị tháp Si-lô-ác đổ xuống đè chết, các ông tưởng họ là những người mắc tội nặng hơn tất cả mọi người ở thành Giê-ru-sa-lem sao ? 5 Tôi nói cho các ông biết : không phải thế đâu ; nhưng nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy.”
Để kết luận, chúng ta có thể nói rằng Tin Mừng Luca hay các Tin Mừng, và cả bộ Kinh Thánh nữa, được viết ra là nhằm giáo dục đức tin cho các tín hữu thuộc từng thời đại khác nhau (người Do-thái ngày xưa, các tín hữu Kitô thế kỷ 1 và hôm nay), chứ không phải là để gửi đến cho một khối độc giả vô định và với một mục đích mông lung. Dĩ nhiên, những bản văn ấy có tạo ra những ảnh hưởng nào trong thế giới, trên những anh chị em không cùng niềm tin với chúng ta, thì đấy lại là một vấn đề khác nữa, cần suy nghĩ thêm. Ở đây, chúng ta hiểu là để đánh giá đúng một câu nói, trong đời thường cũng như trong Kinh Thánh, cần phải đặt câu nói ấy vào trong văn cảnh của nó (bản văn trực tiếp chứa đựng câu nói ấy và cả tác phẩm trong đó có bản văn ấy), hiểu ngôn ngữ, ý hướng của người nói. Cắt một bản văn của tác giả ra khỏi ngữ cảnh của nó, rồi soi rọi nó bằng những lăng kính không thích hợp, để đi đến kết luận, đó là một cách làm thiếu trung thực, vừa bất công với người viết, vừa làm cho chính mình đi xa con đường chân lý, và gây ra sự chia rẽ.
(st)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!