Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Tha Thứ

Tận trong rừng sâu dọc theo lưu vực
sông Amazon thuộc quốc gia Ecuador, Nam
Mỹ Châu, có một bộ lạc tên là Waodani mà
mãi cho đến thập niên 1950, vẫn còn sống
trong tình trạng man di của thời đồ đá. Các
nhà nhân chủng học thời bấy giờ đã liệt kê bộ
lạc này là một trong những bộ lạc hung dữ và
bạo động nhất mà thế giới từng biết đến.
Truyền thống báo thù đòi hỏi một người
Waodani chẳng những chỉ giết người tại các
bộ lạc láng giềng và người bên ngoài (người
da trắng) mà còn giết cả những người trong bộ
lạc mình khi có sự xích mích nữa.

Vũ khí của
họ dùng để giết người (và săn thú) là ngọn
giáo dài làm bằng cây rừng. Theo phong tục
của họ, những người con trai có bổn phận phải
trả thù cho cha me và gia đình bị giết của
mình. Vì vậy, một người nam Waodani khi
lớn lên sẽ phải đối đầu với một trong hai tình
trạng bạo động: đâm chết người bằng giáo,
hoặc bị người đâm chết bằng giáo. Trung bình
6 trong 10 cái chết của người Waodani trưởng
thành là bởi giết nhau. Sự giết chóc này đưa
mức độ tử vong của bộ lạc lên đến con số 60%
và tuổi thọ của một người nam Waodani chỉ
đến ngoài 30 mà thôi. Vào thời điểm này, dân
số Waodani chỉ còn chừng vài trăm người.
Thấy được viễn ảnh sắp bị diệt chủng
của người Waodani, ông Nate Saint, một giáosĩ
và cũng là phi công cùng với bốn vị giáo-sĩ
trẻ tuổi khác là Jim Elliot, Roger Youderian,
Pete Flemming và Ed McCully đang hầu việc
Chúa cho các bộ lạc trong vùng Amazon đã
sắp xếp một kế hoạch tiếp xúc với người
Waodani hầu đem sứ điệp hòa bình và Tin
Lành Cứu Rỗi của Chúa Giê-Su đến cho họ để
họ trở về với Ngài và từ đó chấm dứt việc tàn
sát lẫn nhau. Ngày 3 tháng Giêng năm 1956,
năm giáo sĩ trẻ người Mỹ này đã đáp phi cơ
xuống một bãi cát bên bờ sông Curaray để mặt
đối mặt với người trong làng. Bởi hiều lầm vì
bất đồng ngôn ngữ, sáu người đàn ông
Waodani đã dùng giáo nhọn tấn công họ. Mặc
dù có mang theo súng, nhưng các giáo-sĩ đã
không chống trả và bị giết chết bên bờ sông.
Tuy nhiên, câu chuyện này không
dừng lại ở đây. Ngày thảm nạn trên đã vĩnh
viễn thay đổi đời sống của cả gia đình các
giáo-sĩ cũng như bộ lạc Waodani như là một
một bằng chứng phi thường về sức mạnh của
sự tha thứ qua tình yêu thương từ Đức Chúa
Trời. Không bao lâu sau vụ thảm sát này, các
góa phụ của các giáo sĩ quá cố đã không ngại
hiểm nguy, tiếp tục bước đi theo con đường dỡ
dang của chồng mình; trong số này có bà
Elizabeth Elliot là vợ của giáo sĩ Jim Elliot và
bà Rachel Saint là chị của giáo sĩ Nate Saint.
Họ đã vào rừng sâu sống với người Waodani,
săn sóc y tế và rao giảng Tin Lành cho họ.
Hai năm sau đó, sứ điệp về hòa bình và tha thứ
trong Chúa Giê Su đã cảm hóa và thay đổi
được đời sống của bộ lạc này. Phần đông
trong họ đã tin nhận Chúa và một số người
tham gia vào cuộc thảm sát đã trở thành những
người lãnh đạo của Hội Thánh người Waodani
ngày nay. Chúa đã làm phép lạ kỳ diệu trên
bộ lạc Waodani, từ một giống dân hung bạo,
họ trở thành hiền hòa và không còn giết
nhau nữa, bởi vậy họ đã tránh được nạn diệt
chủng và dân số của bộ lạc hiện nay đã tăng
gần 2000 người.
Có một điều cũng rất đặc biệt trong
câu chuyện này là người con trai của giáo-sĩ
Nate Saint là Steve Saint, lúc còn nhỏ thường
vào rừng thăm cô (bà Rachel Saint) trong mỗi
lần nghĩ lễ hay nghĩ hè, đã được một người
trong Hội Thánh Waodani tên là Mincaye săn
sóc và thương yêu như con. Mãi đến khi lớn
lên, ông mới biết được người đàn ông
Waodani thương yêu, săn sóc mình là người
đã cầm giáo đâm chết cha mình năm xưa.
Theo đúng truyền thống của người Waodani,
ông có thể cầm giáo đâm chết kẻ sát nhân để
trả thù cho cha mình. Tuy nhiên, bởi tình yêu
thương trong Chúa, ông đã tha thứ hoàn toàn
cho Mincaye. Chẳng những vậy, Steve Saint
còn thương yêu Mincaye như cha của mình và
các con cũa ông cũng gọi Mincaye là ông nội
và được Mincaye làm phép báp-tem ngay tại
khúc sông nơi ông nội ruột của họ bị thảm sát
vào đầu năm 1956.
Với quan niệm về “công lý” của con
người bình thường dựa vào tinh thần “ăn
miếng, trả miếng” hay “giết người đền mạng”;
tình yêu thương và sự tha thứ của thân nhân
các vị giáo sĩ đối với những kẻ sát nhân thật
ngoài sức tưởng tượng và thật khó thực hiện.
Tương tự như những người Waodani trước khi
được cảm hóa và thay đổi, chúng ta thường có
khuynh hướng “trả thù” và nếu không làm gì
được thì ít ra cũng căm hận trong lòng những
kẻ làm thiệt hại đến mình đến nỗi “sống để dạ,
chết mang theo” hoặc là “hận này mang
xuống tuyền đài không quên”. Thật vậy, tha
thứ là một điều rất khó làm. Đối với phần
đông chúng ta, kẻ có lỗi “thật đáng ghét” và
không đáng được tha thứ. Lại nữa, có người
còn cho rằng tha thứ là một dấu hiệu của sự
yếu hèn và kết quả chỉ đem lại thiệt hại cho
chính mình. Tuy nhiên, Chúa Giê-su đã nêu
cho chúng ta tấm gương sáng ngời về lòng tha
thứ và Ngài muốn chúng ta cũng tha thứ cho
những người đã gieo đau khổ, tổn thương cho
chúng ta. Trong lúc chịu cực hình đau đớn
trên thập tự giá, một trong những lời cuối cùng
Ngài nói trước khi tắt hơi là: “Lạy Cha, xin
tha cho họ, vì họ không biết điều mình làm”
(Lu-ca 23: 34a).
Đối với những người chung quanh
chúng ta, sứ đồ Phao-lô đã đưa ra nguyên tắc
sau: “Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy
lòng thương xót, tha thứ nhau như Ðức Chúa
Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ
vậy” (Ê-phê-sô 4:32). Ông cũng khuyên
chúng ta rằng: “Hởi kẻ rất yêu dấu của tôi ơi,
chính mình chớ trả thù ai, nhưng hãy nhường
cho cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời; vì có lời
chép rằng: Sự trả thù thuộc về ta; ta sẽ báo
ứng” (Rô-ma 12:19).
Nếu chúng ta tìm cách trả thù người
hại ta bằng cách gây đau khổ lại cho họ, thì
chúng ta càng tự làm thiệt hại ta bội phần.
Người bị chúng ta trả thù, gây khổ thường sẽ
trả thù lại, khiến chúng ta còn phải chịu khổ
nhiều hơn nữa. Và nếu cứ tiếp tục tình trạng
người trả thù qua, kẻ trả thù lại, thì oán thù sẽ
chồng chất, có khi kéo dài từ đời này sang đời
khác. Sự trả thù không thể giải quyết được
oán thù; chỉ có tình thương mới tiêu diệt được
oán thù mà thôi. Cách trả thù tốt nhất là
chúng ta cố gắng làm những điều tốt lành nhất
cho người hại mình, để biến họ thành người
tốt hay thành bạn mình. “Biến thù thành bạn”
chính là cách triệt tiêu thù hận khôn ngoan
nhất, trong đó không có ai bị hại, mà chúng ta
lại còn có thêm bạn. Đó cũng là sự tuân hành
lời dạy của Chúa Giêsu: «Hãy yêu kẻ thù
mình, làm ơn cho kẻ ghét mình» (Lu-ca 6:
27b).
Đỗ Tấn Minh
Theo Nep song moi, So 183-184

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!