Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Hoa Sen

Sinh ra và trưởng thành tại cố hương
Việt Nam, ít ai trong chúng ta quên được những
câu ca dao diển tả hoa sen được bà, mẹ hay cô,
thầy dạy cho từ thuở mới bước chân vào trường
tiểu học sau đây:
Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng, lại chen nhị vàng.
Nhị vàng, bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Hoặc là:
Bùn dẫu đen mà sen chẳng lấm.

Sen là một loài hoa quen thuộc của
người Việt Nam và người Á Châu, thuộc về họ
thực vật “Nelumbo”. Không giống với hoa súng
(Water Lilies), thuộc về họ thực vật
“Nymphaea”, mà hoa và lá chỉ nổi trên mặt
nước, hoa sen nằm trên một thân thẳng đứng có
gai nhỏ, vượt cao lên mặt nước khoảng từ 20
đến 40cm. Nhắc đến sen, người ta sẽ nghĩ ngay
đến bùn. Tuy rằng sen và bùn là hai thái cực
nhưng lại rất gần nhau vì sen là loài hoa mọc từ
ao, hồ, đầm lầy. Từ đáy ao, hồ, đầm lầy dơ bẩn
đó, loài sen đã thu nhận cát bùn và chuyển hóa
thành một đóa hoa đều đặn, hài hòa, tinh khiết
và đầy hương thơm cao quí. Gốc của sen mọc
trong bùn đất, nhưng ngọn của nó luôn vương
cao để hứng gió, đón nắng và tỏa hương, khoe
sắc. Tuy sen lớn lên trong bùn lầy, nhưng đã cho
đời những bông hoa mang vẽ đẹp thanh cao và
dễ thương. Ban ngày hoa sen nở thắm, chiều lại
cánh hoa từ từ khép kín như không muốn cho
bóng tối của đêm đen xâm chiếm sự tinh khiết
của mình.
Từ nhiều ngàn năm nay, người Trung
Hoa xem hoa sen là biểu tượng cho sức sáng tạo
và sự thanh khiết đối với môi trường chung
quanh (bùn sình dơ bẩn trong ao). Nhiều thi sĩ
cũng dùng hình ảnh hoa sen làm nguồn cảm
hứng khuyến khích người ta tiếp tục phấn đấu để
khắc phục khó khăn và bày tỏ những điều tốt
đẹp nhất cho nhân gian mặc dù hoàn cảnh có tệ
hại đến đâu. Ngoài đặc tính không vấy bùn ra,
hoa sen còn có một đặc tính khác là cuống hoa
rất dai, có thể bị bẻ gập làm đôi nhưng rất khó
để làm đứt rời thành hai đoạn. Nhiều thi sĩ đã
mượn đặc tính này để miêu tả sự liên hệ thắm
thiết và bất phân ly của những đôi tình nhân
hoặc các thành viên trong gia đình; vì lý do nào
đó phải tạm vắng nhau, nhưng “xa mặt” mà
không “cách lòng”*. Trong thi ca Việt Nam
cũng có rất nhiều bài thơ và ca dao lấy chủ đề
về hoa sen. Với người Việt, hoa sen là biểu
tượng cho nếp sống bình dị và thanh cao, cho cái
uy dũng bất khuất của người quân tử, biết giữ
mình cho tinh sạch giữa chốn bùn nhơ.
Là những Cơ Đốc Nhân đã được thánh
hóa và được làm cho thanh khiết, đẹp đẽ bằng
chính dòng huyết báu của Chúa Cứu Thế Giê-su,
chúng ta là những đoá hoa sen mọc giữa “đầm
lầy thế gian” và đang bị bao vây bởi sức mạnh
của tội lỗi. Trước khi lên đường chịu đóng đinh
trên thập tự giá, Chúa Giê-su đã dâng lời cầu
nguyện này lên Cha là Đức Chúa Trời cho
những người tin theo Ngài: “Con chẳng cầu
Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ
họ cho khỏi điều ác” (Giăng 17: 15). Chúa hiểu
được lòng chúng ta yếu đuối, dễ ngã quỵ trước
điều ác, cũng như dễ bị bùn lầy của đời làm
hoen ố nhưng Ngài không xin Đức Chúa Trời
đưa những người tin nhận Ngài ra khỏi thế gian,
mà chỉ xin cho họ được bảo vệ khỏi những điều
ác đến từ thế gian. Với ân đìển diệu kỳ của Đức
Chúa Trời và với tình yêu của Chúa Giê-su,
những đóa hoa sen của Ngài cần ở lại trong
“đầm lầy thế gian” làm chứng nhân cho Ngài.
Để những hoa sen của Chúa tiếp tục
khoe sắc và tỏa hương, sứ đồ Phao-lô khuyên
chúng ta rằng: “…ấy là anh em chớ ăn ở như
người ngoại đạo nữa, họ theo sự hư không của ý
tưởng mình, bởi sự ngu muội ở trong họ, và vì
lòng họ cứng cỏi nên trí khôn tối tăm, xa cách
sự sống của Đức Chúa Trời. Họ đã bỏ mất cả sự
cảm biết, đành bỏ mình trong một đời buông
lung, đem lòng mê đắm không biết chán mà
phạm hết mọi điều ô-uế. (Ê-phê-sô 4:17b-19).
Tuy nhiên, thân sen của chúng ta quá
mềm mỏng rất dễ bị những cơn gió mạnh của
thử thách làm cho tan tác, hương sen của chúng
ta quá nhẹ nhàng rất dễ bị mùi hôi hám của bùn
sình tội lỗi lấn át. Nguyện xin Chúa Thánh Linh
hướng dẫn và thêm sức cho chúng ta biết sống
“gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, để nhờ
đó vẽ đẹp thanh cao của sen sẽ làm danh Chúa
được cả sáng và tình yêu của Chúa được sống
động trong “đầm lầy thế gian” đầy bất nhân và
gian dối này. Amen.
LTS:
* Trong Kiều, Nguyễn Du có câu thơ:
Tiếc thay chút nghĩa cũ càng,
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng!
lấy ý từ câu thơ: “Thiếp tâm ngẫu trung ti,
tuy đoạn do khiên liên.“ ( 妾 心 藕 中
絲,雖 斷 猶 牽 莲 ) “lòng thiếp như tơ
trong ngó sen, tuy đứt nhưng vẫn không lìa
hoa” trong bài thơ Khứ Phụ của Mạnh Giao.

Đỗ Tấn Minh (Tallahassee, FL)
Theo nep song moi, So 185-186

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!