Nguyễn Sơn Hà
Như Sư Tổ của chúng ta, GS. Kim- Định, khi còn sống ngài đã ao ước có một bộ sách cho dân tộc gồm Ngũ Kinh với Kinh Hùng, Kinh Ước, Kinh Ngữ, Kinh Nghiã và Kinh Lạc, để làm sách chỉ đạo linh hướng cho con cháu Tiên Rồng. Nhưng ngài đã không đủ giờ thực hiện và đã trao trối lại nhiệm vụ đó cho chúng ta là môn sinh và đệ tử của ngài...(Click Tiêu đề để đọc tiếp)
Và vì nhiếu lấn ngài đã nói : ‘Đạo mất trước, Nước mất sau’, điều này tất cả người Việt trong và ngoài nước đã cảm nghiệm từ ngày 30/04/75. Nhưng ngài cũng có nói : ‘Nước còn là Đạo còn’. Vì vậy muốn Phục Quốc, việc ưu tiên phải làm là Tìm lại Đạo, để biết ngõ biết đường mà về, nếu không thì giống như thằng đui dẫn thằng mù đi, thì chắc chắn là cả hai sẽ lọt xuống hố !
Không biết là duyên tiền định, hay may mắn trong đời mà tôi được học triết Đông với Thầy Kim-Định vào những năm 72-74 ở Đại-Học Thành-Nhân. Nhưng đó là bước đầu tiên mà Thầy Kim- Định đã dẫn dắt tôi vào con đường tìm Đạo, để giờ phút này tôi mới viết được vài hàng để chia sẻ với những anh chị em cùng bọc của Mẹ Âu Cơ…
Để gọi là góp phần cho Kinh Ngữ, và nhất là để tìm cách cho cái triết lý An-Vi đi sâu vào quần chúng, thì tôi nghĩ rằng không còn cách nào hữu hiệu cho bằng ca dao tục ngữ , vì nó đã nằm trong tiềm thức của dân gian từ ngàn năm, như có câu :
« Trăm năm bia đá cũng mòn,
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ. »
nhắc lại là ai cũng nhớ liền, chỉ cần diễn giải thêm và cắt nghĩa theo triết để thấu hiểu tường tận, và một khi bà con hiểu được ý nghĩa triết trong ca dao rồi, thì coi như đã thuộc nằm lòng, tức là sắp sửa đi đến an vi rồi.
Đó là câu ca dao mà hễ bất cứ ai lớn lên ở Việt-Nam và đến tuổi trưởng thành đều thuộc nằm lòng hay ít nữa cũng đã được nghe vài ba lần, và ai cũng biết ý nghĩa ‘còn trơ trơ‘đó là bằng chứng không thể phủ nhận hay chối cãi gì được.
Vì thế dùng ca dao để cắt nghĩa và dẫn chứng cái Đạo Trời, mà Nguyên Lý Mẹ, với đặc tính song trùng hay lưỡng hợp, hay lưỡng nhất tính, mà nói theo Việt Nho là ‘nhất Âm nhất Dương chi vị Đạo’, hay nói nôm na là âm dương hòa hợp mà ý nghĩa sâu xa của nó đem áp dụng vào đời sống mỗi ngày gọi là ‘Triết lý sống Thái Hòa.’ hay ‘Triết lý An Vi’.
Vì vậy, ý nghĩa Hòa đó phải được áp dụng hằng ngày vào đời sống, chẳng hạn như người con gái Việt sống với tinh thần nhân bản, nghe theo tiếng gọi của con tim và tuyên bố với mọi người rằng :
« Đi đâu mà chẳng lấy chồng,
Người ta lấy hết chổng mông mà gào.
Gào rằng : Đất hỡi, Trời ơi !
Sao không thí bỏ cho tôi tấm chồng.
Ông Trời ngoảnh lại mà trông,
Mày hay kén chọn Ông không cho mày. »
Ca Dao Tục Ngữ chứa đọng đầy đủ nhân sinh quan và vũ trụ quan, được diễn tả bởi dân tộc Việt, với tâm tình và nhịp điệu của Trời Đất với Nguyên Lý Mẹ, đó là Thiên Sinh- Địa Dưỡng – Nhân Hòa. Hòa bằng Tình trước Lý sau, Tình Trong Lý Ngoài như trong Kiều, của Nguyễn Du có câu :
« Đã đi ra đến cửa công,
Ngoài thì là lý nhưng trong là tình. »
Cho nên theo cảm nghiệm của tôi, chữ TÌNH là căn bản, là cứu cánh của đời sống con người, để đạt Đại Ngã Tâm Linh, để siêu Việt hay nói nôm na là để Thành Nhân.
Vì vậy ca dao tục ngữ mình quá hay vì khi đọc nó lên, nó làm cho người nghe cảm được cái TÌNH, tuỳ theo hoàn cảnh và tâm trạng của người đọc và người nghe. Chẳng hạn như :
« Cây oằn là bởi vì hoa,
Quá thương nhớ bậu, chẳng qua vì tình. »
Còn gì đẹp bằng hoa để nói lên cái Tình, như Tình Yêu mà từ đó con người mới hiện hữu để mới cảm được cái TÌNH, như tình vợ chồng, tình mẹ (cha) con, tình anh em, tình bè bạn, để đi tới tình đồng bào, rồi tình nhân loại.
Và cũng trong ca dao tục ngữ, Tổ Tiên mình đã để lại cái Đạo Trời với mẫu mực là tam cương ngũ thường cũng xây dựng trên chữ TÌNH, như :
« Mình về em chẳng cho về,
Em nắm vạt áo, em đề câu thơ.
Câu thơ ba chữ rành rành,
Chữ Trung, chữ Hiếu, chữ Tình là ba.
Chữ Trung thì để phần cha,
Chữ Hiếu phần mẹ, đôi ta chữ Tình.”
Hay đề cao ngũ thường như :
- cái Nghiã của vợ chồng như :
“Vợ chồng là nghĩa núi sông,
Dẫu cho nghiêng núi, cạn sông chẳng rời.”
- chữ Hiếu của đạo làm con như :
“Thờ cha mẹ ở hết lòng,
Ấy là chữ Hiếu dạy trong luân thường.”
Hay cư xử với anh em như :
“Chữ Để nghĩa là chữ nhường,
Nhường anh, nhường chị, lại nhường người trên.”
Hay là cách đối xử với bạn bè như:
“Bạn bè là nghĩa tương tri,
Sao cho sau trưóc một bề mới nên. »
Còn nói về vũ trụ quan với “thiên địa vạn vật nhất thể” thì trong ca dao mình cũng có câu, như :
« Trâu ơi, ta bảo trâu này,
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.
Cầy cấy vốn việc nông gia,
Ta đây trâu đấy ai mà quản công.
Bao giờ cây lúa còn bông,
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn. »
Còn muốn nói về triết lý ăn chơi, chơi cho đả, cho hết chỗ nói, để cho con người phát triển hết chiều kích vô biên, thì trong ca dao cũng có những câu rất độc đáo, chẳng hạn như :
« Chơi cho bể hẹp bằng ao,
Chơi cho trái núi lọt vào trôn kim.
Chơi cho bong bóng thì chìm,
Hòn đá thì nổi, gổ lim lập lờ.”
Còn như để chứng minh Nguyên Lý Mẹ, với ý nghĩa ‘vuông tròn’, thì có câu :
“Tay cầm phải trái bưởi non
Biết sao cho đặng vuông tròn hả anh”.
Hay ý nghĩa “Nhân chủ”, để tự làm chủ mình, thì cũng có câu :
“Một mai khôn lớn vuông tròn
Rủ nhau bay khắp nước non xa gần
Kiếm mồi tự lập lấy thân
Vẻ vang hãnh diện cho dân con cò.”
Hay là ý nghĩa ‘Bà Ba’(Tam Tài), mà từ đó “chiếc áo Bà Ba” đã xuất hiện không biết từ lúc nào. Người mình hay nói ‘vài ba’ hay ‘đôi ba’, tức là “ tham thiên lưỡng địa”, nghĩa là số 3 là Trời, số 2 là Đất, như câu :
“Mua bộ bà ba
Đôi ba cặp vịt.”
Hay với ý nghĩa bộ số 3+2 = 5 là ngũ hành, mà cũng là “con người” ở Cung ‘Hoàng Thiên, Hậu Thổ’; nên phải sống với Tình với Tâm để đạt đến Đại Ngã Tâm Linh, vì trên cõi đời này không có gì quý bằng Tình, cho nên câu ca dao sau đây thật là dí dỏm và đầy ý nghĩa của nguyên lý Mẹ, với Mẹ là Trời, là Tự Do, là Tình Yêu vô biên, bao la như Đại Dương , như biển Thái Bình để yêu thương đến ‘trăm con người’, nghĩa là hết mọi người, tức là cả nhân loại, nở từ trăm trứng của Mẹ Âu Cơ.
“Chữ Tình đáng giá ngàn vàng,
Từ anh chồng cũ, đến chàng là năm.
Còn như yêu trộm nhớ thầm,
Họp chợ trên bụng đến trăm con người.”
Và vì tình thương yêu của mẹ bằng Trời, nên có câu :
“Công cha nặng lắm ai ơi,
Nghĩa mẹ bằng Trời, mang nặng đẻ đau.”
cũng như để nói lên tình yêu và tự do là hai bản chất siêu hình nhưng thiết yếu để con người mới có thể sống thực, nghĩa là sống với chiều kích vô biên của vũ trụ, như hai câu :
‘Anh khôn anh cũng ở dưới ông Trời,
Em là chim én đổi dời thượng thiên.’
Hay để nói lên lưỡng nhất tính, hay song hành của Có với Không, Không với Có, của Vuông với Tròn, bằng tương giao hòa hợp, mà con người của dân tộc Việt lúc nào cũng ước ao, để được sống an lạc, an vi, như câu:
“Ước gì dãi yếm em dài,
Để em buột lấy những hai anh chàng.”
Ca dao tục ngữ của dân tộc Việt rất là sâu sắc, vì nó ẩn chứa vừa nghĩa đen và nghĩa bóng, thêm vào đó ý nghĩa của Trời và của Đất, tức là triết Nho.
Với những văn hóa không có nguyên lý Mẹ, con người không có Trời, tức là không có Tình trong Tâm, nên không thể Hòa, vì vậy mới nổi chứng ghen tuông, lấn át, xâm chiếm, sanh ra chế độ tranh chấp, kỳ thị, giai cấp, và vì không có Trời nên không có Tự Do, nên con người mới nhẫn tâm mới đặt ra những ý thức hệ theo đủ thứ tư duy,… ,để đàn áp, bóc lột giữa con người với con người qua những chế độ độc tài, nô lệ,…, và đưa con người đến chỗ tàn sát chiếm giết lẫn nhau !
Để được giác ngộ, con người phải vượt lên khỏi các thứ tư duy cũng như mọi ý thức hệ, thì lúc đó con người sẽ an vi và chói sáng giống như cái bóng đèn, để soi sáng cho những ai còn bị ở trong tối tăm của hóc kẹt ý thức hệ, và tư duy, bởi cưỡng hành, lợi hành, nên không thể an hành.
Muốn là cái bóng đèn sáng, thì trong bóng đèn không được có không khí, tức là phải làm cho tâm hồn mình trống rỗng, như cái Trống Đồng, để có thể thông hiệp với Trời Đất, để Hòa với vũ trụ vạn vật, thì lúc đó con người mới siêu Việt trên tất cả, và hết còn biết ghen tuông hờn giận là gì, như ca dao có câu:
“Chồng em như cái bóng đèn,
Treo đâu sáng đó, biết ghen là gì.”
Nói tóm lại, muốn cho người Việt mình tìm lại cái Đạo Trời một cách nhanh chóng và hữu hiệu, phải có Kinh Ngữ. Cho nên chúng ta những người yêu chuông Triết Việt, phải cùng nhau gắng công hiệp sức, để thực hiện cuốn Kinh Ngữ này. Vì như Sư Tổ chúng ta đã nói Kinh mà không có Triết thì như cây thiếu nước, nó không thể nào cho ra hoa trái được.
Trong chiều hướng đó, là môn sinh của Thầy Kim-Định, là đàn em giờ chót của nhóm An-Việt, em xin kính chào tất cả anh chị trong nhóm An-Việt toàn cầu, và em hy vọng được cộng tác với tất cả anh chị theo khả năng hạn hẹp của em, trong sứ mạng “làm một cái gì” mà Thầy của em và là Sư Tổ của chúng ta đã trăn trối. Để cho :
“Dù ai nói ngược nói xuôi,
Ta đây vẫn giữ Đạo Trời khăng khăng.”
Paris, ngày 7 tháng 2 năm 2007
(tức 18 tháng chạp năm Bính Tuất)
theo http://www.anviettoancau.net
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Cám ơn bạn đã đọc bài viết. bạn có nhận xét gì về bài viết và quan điểm của bạn hãy để lại vài lời chia sẻ cùng mọi người. Xin lưu ý bạn, các nhận xét không có tính góp ý xây dựng sẽ bị xoá ngay. Các nội dung gõ bằng tiếng Việt, có dấu rõ ràng sẽ không làm người khác hiểu lầm. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã ghé thăm blog.Chúa ban phước cho bạn!